Thứ Bảy, 4 tháng 11, 2017

24 từ - từ 24 [HOÀN]

Từ mấu chốt thứ hai mươi tư - Chuyện cũ tình yêu

① Cảm ơn

Chờ đến khi hai chúng tôi im lặng nằm trên giường đã là mười hai giờ đêm, trong phòng đặc biệt tĩnh lặng, tiếng anh hít thở gần trong gang tấc, độ ấm thân thể anh ngay trong tầm tay.

Ngón tay luồn qua khe hở ngón tay của tôi, một ngón rồi lại một ngón, bao kín kẽ lấy anh, anh lặp đi lặp lại vô số lời cảm ơn.

Tôi mở mắt ra trong bóng tối, có ánh sáng tờ mờ của thiết bị sạc pin, tôi thật sự cảm thấy kì quái khi anh cứ biểu lộ tình cảm biết ơn nhiều như thế: "Cảm ơn cái gì?" Tôi cười, "Dù sao ở nhà ba mẹ em cũng xem em không vừa mắt, em đây là chạy trốn ấy chứ."

Anh thò tay ôm lấy tôi: "Cảm ơn em nhiều lắm."

Tôi cũng thò tay ôm lấy anh, buồn cười: "Con người anh thật sự kỳ quái." Tôi nói, "Anh làm vì em nhiều chuyện như thế, em đều bị động nhận, thế mà hiện tại anh lại cảm ơn ngược lại em."

24 từ - từ 23

Từ mấu chốt thứ hai mươi ba - Cuộc sống

Sự tình có chút khó giải quyết, tôi hỏi ba mẹ tôi một chút, đại khái là tôi thật sự là một đứa con hay khiến cho người ta phiền lòng nên bọn họ dùng cái kiểu vô lực tỏ vẻ rằng -- cuộc sống của anh thì là của anh, tự anh quyết định đi.

Làm ở cương vị này sắp được mười năm, vất vả lắm mới bò lên được vị trí tiểu lãnh đạo, hiện tại mà làm lại từ đầu thì thật đúng khiến cho người ta đau lòng.

Hơn ba mươi tuổi rồi mà còn bắt đầu lại từ con số không, thật đúng là khiến cho người ta thổn thức.

Chuyện này từ đầu đến chân tôi đều chưa nói cho Mạc Kiệt biết, chủ yếu đại khái là do lúc tôi hạ quyết định này cũng không quá kiên quyết, nhăn nhăn nhó nhó mấy ngày liên tiếp đều muốn suy nghĩ lại. Chung quy hơn ba mươi tuổi rồi mà muốn bắt đầu cuộc sống lại từ đầu thì phải cần đến dũng khí rất lớn, tôi vạn nhất lại buông tay giữa đường thì sẽ khiến anh thất vọng, thế thì không hay.

24 từ - từ 22

Từ mấu chốt thứ hai mươi hai - Khoảng cách - Phần 1

Ở nhà nghỉ ngơi chưa được hai ngày đã nhận được điện thoại của bạn học trung học nói cuối ngày có buổi họp lớp, cơ bản gọi được ai thì gọi.

Tôi đáp lại là được rồi tao đi, nghĩ nghĩ rồi hỏi thêm xem có dẫn người đi cùng được không, bên kia tiện hề hề nói rằng mang người nhà chứ gì, được chứ.

Tôi nói là bạn học đại học đang đến chơi.

Thế là tôi mang theo Mạc Kiệt đi tham gia họp lớp, gặp được giáo viên chủ nhiệm hồi đó, tàm tạm, cũng già đi không ít.

Liệu có phải con người khi càng có tuổi thì càng già nhanh hơn hay không?

24 từ - từ 21

Từ mấu chốt thứ hai mươi mốt - Lý tưởng - Phần 1

Tôi nhớ rõ hình như mình có kể qua rồi, sau khi tốt nghiệp đại học tôi từ chối công việc do thân thích an bài mà mẹ giới thiệu cho, cắn răng mò đến một thành thị duyên hải.

Đàn ông ở một thời điểm nào đó có lẽ sẽ đều như vậy, có cảm tưởng như bản thân có thể vứt bỏ tất cả để đi thay đổi thế giới.

Còn lâu mới cần phải xu nịnh bu quanh trên con đường mà người khác đã vạch sẵn ra.

Lúc đó thật sự là quá trẻ tuổi, nên quên mất tự hỏi mình xem thế thì sẽ dựa vào cái gì.

Buổi tối tôi từ nhà Mạc Kiệt trở về nhà mình, không hiểu sao đột nhiên lại cảm thấy mệt muốn chết, về đến nhà cái là đổ phịch xuống giường mặt mày xám tro ngủ của một buổi chiều.

24 từ - từ 20

Từ mấu chốt thứ hai mươi - Say rượu

Năm ấy tôi ngốc ở nhà Mạc Kiệt ba ngày liền, con người ông anh cũng giống như anh, bất cẩu ngôn tiếu*, thế nhưng đối với tôi có thể coi là miễn cưỡng có thể trưng vẻ mặt ôn hòa.

*tính cách nghiêm túc, không hay nói cười.

 Chính là người già rồi, tai mắt có chút không dễ dùng, nói chuyện đều phải nói thật to, nhà bọn họ tối hôm ba mươi đặc biệt náo nhiệt, cả một đám nhóc con líu ra líu ríu vây quanh.

Trong nhà anh cũng nhiều thân thích, anh hẳn là nói với họ rằng tôi là bạn anh cho nên thi thoảng sẽ có vài ba cô ba bà sáu chạy đến hỏi tôi sang năm mới tết đến mà lại không về nhà, còn hỏi thăm xem tại sao Mạc Kiệt đến giờ vẫn chưa thấy có bạn gái.

Thứ Sáu, 3 tháng 11, 2017

24 từ - từ 19

Từ mấu chốt thứ mười chín - Tố lý chi vãng (Phần 1)

Mạc Kiệt có mua cho ông mình một căn hộ ở trong thị trấn, thế nhưng ông anh lại thích ở trong căn nhà cũ hơn, cho nên căn hộ mua xong trang hoàng đầy đủ mà vẫn chẳng có ai đến ở, lúc tôi cùng anh bước vào đó thì cảm thấy bên trong ngay cả một chút nhân khí cũng không có.

Thời gian không còn sớm, ông cụ phỏng chừng đã ngủ mất rồi, thế là Mạc Kiệt quyết định sáng mai sẽ đi sang bên đó thăm ông anh sau.

Sau đó anh lại nói với tôi rằng ngồi xe cả ngày hẳn là mệt lắm, nên đi tắm rửa thôi, tôi còn chưa đáp lời anh đã thản nhiên hỏi tôi có đói bụng hay không, có muốn anh làm chút đồ ăn nhẹ cho tôi hay không.